性理歌

(元代)李道纯

两仪肇判分三极,乾以直专坤辟翕。天地中间玄牝门,其动愈出静愈入。

道统正传指归趣,仲尼授参参授伋。风从虎兮云从龙,火就燥兮水流湿。

致和格物有等伦,入圣超凡无阶级。君子居易以俟命,内省不疚何忧悒。

致用推明生杀机,存身究竟龙蛇蛰。回光照破梦中身,直下掀翻旧书笈。

磨光刮垢绝根尘,释累清心无染习。潜心入妙感而通,万里长江一口吸。

何须乾鼎炼金精,不假坤炉烹玉汁。透彻羲皇未画前,世界收来藏黍粒。

李道纯

李道纯 ,湖南都梁(武冈)人,宋末元初著名道士。字元素,号清庵,别号“莹蟾子”。精于内丹学。李道纯博学多才,他的内丹理论兼容并包,系统非常完整。其师王金蟾为道教丹功南宗白玉蟾之弟子。李道纯融合内丹道派南北二宗。其内丹理论以“守中”为要诀。 故后人称其为内丹学中的中派。

《性理歌》拼音标注

xìng lǐ gē
liǎng yí zhào pàn fēn sān jí,
gān yǐ zhí zhuān kūn pì xì。
tiān dì zhōng jiān xuán pìn mén,
qí dòng yù chū jìng yù rù。
dào tǒng zhèng chuán zhǐ gūi qù,
zhòng ní shòu cān cān shòu jí。
fēng cóng hǔ xī yún cóng lóng,
huǒ jìu zào xī shǔi líu shī。
zhì hé gé wù yǒu děng lún,
rù shèng chāo fán wú jiē jí。
jūn zǐ jū yì yǐ sì mìng,
nèi shěng bù jìu hé yōu yì。
zhì yòng tūi míng shēng shā jī,
cún shēn jīu jìng lóng shé zhí。
húi guāng zhào pò mèng zhōng shēn,
zhí xià xiān fān jìu shū jí。
mó guāng guā gòu jué gēn chén,
shì lèi qīng xīn wú rǎn xí。
qián xīn rù miào gǎn ér tōng,
wàn lǐ cháng jiāng yī kǒu xī。
hé xū gān dǐng liàn jīn jīng,
bù jiǎ kūn lú pēng yù zhī。
tòu chè xī huáng wèi huà qián,
shì jiè shōu lái cáng shǔ lì。