途次闻蝉

(明代)陈繗

声咽高低拨不平,凄凄浑似诉平生。缓随风势千般巧,暗逐花香一味清。

杨柳曲中时弄笛,鹿鸣歌里听吹笙。虽然树底栖鸣隐,争似鹏抟九万程。

陈繗

陈繗,琼山人。明孝宗弘治六年(一四九三年)进士,翰林院检讨。有《唾馀集》。事见清道光《广东通志》卷六八。陈繗诗,以民国二十四年海南书局印《海南丛书》第五集《唾馀集》为底本。

《途次闻蝉》拼音标注

tú cì wén chán
shēng yān gāo dī bō bù píng,
qī qī hún sì sù píng shēng。
huǎn súi fēng shì qiān bān qiǎo,
àn zhú huā xiāng yī wèi qīng。
yáng lǐu qū zhōng shí nòng dí,
lù míng gē lǐ tīng chūi shēng。
sūi rán shù dǐ qī míng yǐn,
zhēng sì péng tuán jǐu wàn chéng。