寄怀祖心禅师

(明代)陈子升

弥天觉路竟孤攀,满月毫光想别颜。舍利不缄金口偈,袈裟投老玉门关。

清斋硕果悬春署,故国梅花指雪山。寄语辽城千岁鹤,祇园无恙待师还。

陈子升

(1614—1673)明末清初广东南海人,字乔生。陈子壮弟。明诸生。南明永历时任兵科右给事中,广东陷落后,流亡山泽间。工诗善琴。有《中洲草堂遗集》。

《寄怀祖心禅师》拼音标注

jì huái zǔ xīn shàn shī
mí tiān jué lù jìng gū pān,
mǎn yuè háo guāng xiǎng bié yán。
shè lì bù jiān jīn kǒu jié,
jiā shā tóu lǎo yù mén guān。
qīng zhāi shuò guǒ xuán chūn shǔ,
gù guó méi huā zhǐ xuě shān。
jì yǔ liáo chéng qiān sùi hè,
qí yuán wú yàng dài shī huán。