酒泉子·庭树霜凋

(五代)冯延巳

庭树霜凋,
一夜愁人窗下睡。
弦帏风,兰烛焰,梦遥遥。

金笼鹦鹉怨长宵,
笼畔玉筝弦断。
陇头云,桃源路,两魂消。

冯延巳

冯延巳 (903--960)又名延嗣,字正中,五代广陵(今江苏省扬州市)人。在南唐做过宰相,生活过得很优裕、舒适。他的词多写闲情逸致辞,文人的气息很浓,对北宋初期的词人有比较大的影响。宋初《钓矶立谈》评其“学问渊博,文章颖发,辩说纵横”,其词集名《阳春集》。

《酒泉子·庭树霜凋》拼音标注

jǐu quán zǐ · tíng shù shuāng diāo
tíng shù shuāng diāo,
yī yè chóu rén chuāng xià shùi。
xián wéi fēng,
lán zhú yàn,
mèng yáo yáo。
jīn lóng yīng wǔ yuàn cháng xiāo,
lóng pàn yù zhēng xián duàn。
lǒng tóu yún,
táo yuán lù,
liǎng hún xiāo 。