山路梅花

(宋代)冯山

传闻山下数株梅,不免车帷暂一开。
试向林梢亲手折,早知春意逼人来。
何妨归路参差见,更遣东风次第吹。
莫作寻常花蕊看,江南音信隔年回。

冯山

宋普州安岳人,字允南。初名献能。时称鸿硕先生。嘉祐二年进士。熙宁末,为秘书丞、通判梓州。邓绾荐为台官,不就,退居二十年。后范祖禹荐于朝,官终祠部郎中。有《春秋通解》、《冯安岳集》。

《山路梅花》拼音标注

shān lù méi huā
chuán wén shān xià shù zhū méi,
bù miǎn chē wéi zàn yī kāi。
shì xiàng lín shāo qīn shǒu zhé,
zǎo zhī chūn yì bī rén lái。
hé fáng gūi lù cān chà jiàn,
gèng qiǎn dōng fēng cì dì chūi。
mò zuò xún cháng huā rǔi kàn,
jiāng nán yīn xìn gé nián húi 。