路傍柏

(宋代)冯山

路傍有柏千尺高,数夫连臂环周遭。十里烟云护苍翠,一天风雨寒萧骚。

纵横万蛇入土斗,扶摇千骑盘空走。岂能霜雪岁寒知,自有江山神物守。

五月炎光烧草木,柏影重重似华屋。往还不择贵与贱,借与清凉解炎酷。

本来无情柏与人,偶然相值如相亲。贵侯馀资万钟禄,不到流离亲骨肉。

前时仗节徒东归,观望风彩争奔驰。族中俛首弹指意,安用富贵摩天为。

谁人试从贵侯道,莫从此路争荣耀,恐为路傍柏轻笑。

冯山

宋普州安岳人,字允南。初名献能。时称鸿硕先生。嘉祐二年进士。熙宁末,为秘书丞、通判梓州。邓绾荐为台官,不就,退居二十年。后范祖禹荐于朝,官终祠部郎中。有《春秋通解》、《冯安岳集》。

《路傍柏》拼音标注

lù bàng bǎi
lù bàng yǒu bǎi qiān chǐ gāo,
shù fū lián bì huán zhōu zāo。
shí lǐ yān yún hù cāng cùi,
yī tiān fēng yǔ hán xiāo sāo。
zòng héng wàn shé rù tǔ dǒu,
fú yáo qiān qí pán kōng zǒu。
qǐ néng shuāng xuě sùi hán zhī,
zì yǒu jiāng shān shén wù shǒu。
wǔ yuè yán guāng shāo cǎo mù,
bǎi yǐng zhòng zhòng sì huá wū。
wǎng huán bù zé gùi yǔ jiàn,
jiè yǔ qīng liáng jiě yán kù。
běn lái wú qíng bǎi yǔ rén,
ǒu rán xiāng zhí rú xiāng qīn。
gùi hóu yú zī wàn zhōng lù,
bù dào líu lí qīn gǔ ròu。
qián shí zhàng jié tú dōng gūi,
guān wàng fēng cǎi zhēng bēn chí。
zú zhōng fǔ shǒu dàn zhǐ yì,
ān yòng fù gùi mó tiān wèi。
shúi rén shì cóng gùi hóu dào,
mò cóng cǐ lù zhēng róng yào,
kǒng wèi lù bàng bǎi qīng xiào。