和刘明复再游剑州东园二首 其一

(宋代)冯山

孤城寥落万山围,惟有东溪景最奇。拥传使华寻旧赏,满园春色待多时。

援琴故故弹流水,隐几萧萧听竹枝。摆脱风光情不尽,停车门外欲行迟。

冯山

宋普州安岳人,字允南。初名献能。时称鸿硕先生。嘉祐二年进士。熙宁末,为秘书丞、通判梓州。邓绾荐为台官,不就,退居二十年。后范祖禹荐于朝,官终祠部郎中。有《春秋通解》、《冯安岳集》。

《和刘明复再游剑州东园二首 其一》拼音标注

hé líu míng fù zài yóu jiàn zhōu dōng yuán èr shǒu qí yī
gū chéng liáo luò wàn shān wéi,
wéi yǒu dōng xī jǐng zùi qí。
yǒng chuán shǐ huá xún jìu shǎng,
mǎn yuán chūn sè dài duō shí。
yuán qín gù gù dàn líu shǔi,
yǐn jī xiāo xiāo tīng zhú zhī。
bǎi tuō fēng guāng qíng bù jǐn,
tíng chē mén wài yù xíng chí。