奉皇姊大长公主命题王鹏梅金明池图
(元代)冯子振
金明池上张水嬉,百棹贾勇建鼓旗。按栏切云人俯砌,但觉汹汹鸣春漪。
东西夹岸瞠万目,黄帽长年看不足。是时拾值宣和全盛时,消得轻绡写晴渌。

冯子振
冯子振,元代散曲名家,1253-1348,字海粟,自号瀛洲洲客、怪怪道人,湖南攸县人。自幼勤奋好学。元大德二年(1298)登进士及第,时年47岁,人谓“大器晚成”。朝廷重其才学,先召为集贤院学士、待制,继任承事郎,连任保宁(今四川境内)、彰德(今河南安阳)节度使。晚年归乡著述。世称其“博洽经史,于书无所不记”,且文思敏捷。下笔不能自休。一生著述颇丰,传世有《居庸赋》、《十八公赋》、《华清古乐府》、《海粟诗集》等书文,以散曲最著。
《奉皇姊大长公主命题王鹏梅金明池图》拼音标注
fèng huáng zǐ dà cháng gōng zhǔ mìng tí wáng péng méi jīn míng chí tú
jīn míng chí shàng zhāng shǔi xī,
bǎi zhuō jiǎ yǒng jiàn gǔ qí。
àn lán qiē yún rén fǔ qì,
dàn jué xiōng xiōng míng chūn yī。
dōng xī jiā àn chēng wàn mù,
huáng mào cháng nián kàn bù zú。
shì shí shí zhí xuān hé quán shèng shí,
xiāo dé qīng xiāo xiě qíng lù。