岑补阙参同诸公登慈恩寺浮图

(明代)高柄

香界出尘表,孤标屹峥嵘。直上凌半空,言是羽翼成。

迥梯接元气,磴道盘青冥。雄观隘川岳,乃觉形神轻。

俯视寒渭白,平临终南青。神州一掌中,双阙云端明。

穷历诸磴尽,飒然凉飙生。千峰挂飞雨,秦塞何凄清。

早割区中缘,永怀参道情。今日高兴尽,期君谢浮名。

高柄

(1350—1423)明福建长乐人,更名廷礼,字彦恢,号漫士。永乐初,以布衣召入翰林,为待诏,升典籍。博学能文,尤长于诗,为闽中十才子之一。又工书画,时称三绝。书得汉隶笔法,画源于米芾父子。有《唐诗品汇》等。

《岑补阙参同诸公登慈恩寺浮图》拼音标注

cén bǔ què cān tóng zhū gōng dēng cí ēn sì fú tú
xiāng jiè chū chén biǎo,
gū biāo yì zhēng róng。
zhí shàng líng bàn kōng,
yán shì yǔ yì chéng。
jiǒng tī jiē yuán qì,
dèng dào pán qīng míng。
xióng guān ài chuān yuè,
nǎi jué xíng shén qīng。
fǔ shì hán wèi bái,
píng lín zhōng nán qīng。
shén zhōu yī zhǎng zhōng,
shuāng què yún duān míng。
qióng lì zhū dèng jǐn,
sà rán liáng biāo shēng。
qiān fēng guà fēi yǔ,
qín sāi hé qī qīng。
zǎo gē qū zhōng yuán,
yǒng huái cān dào qíng。
jīn rì gāo xīng jǐn,
qī jūn xiè fú míng。