送秀上人远游
(明代)高柄
一灯初别祖师禅,孤月寒云思渺然。飞锡却从红日外,浮杯还渡白鸥前。
寻钟野寺经残雪,乞食春城向暮天。我有采真秋兴逸,相期何处听寒泉。

高柄
(1350—1423)明福建长乐人,更名廷礼,字彦恢,号漫士。永乐初,以布衣召入翰林,为待诏,升典籍。博学能文,尤长于诗,为闽中十才子之一。又工书画,时称三绝。书得汉隶笔法,画源于米芾父子。有《唐诗品汇》等。
《送秀上人远游》拼音标注
sòng xìu shàng rén yuǎn yóu
yī dēng chū bié zǔ shī shàn,
gū yuè hán yún sī miǎo rán。
fēi xí què cóng hóng rì wài,
fú bēi huán dù bái ōu qián。
xún zhōng yě sì jīng cán xuě,
qǐ shí chūn chéng xiàng mù tiān。
wǒ yǒu cǎi zhēn qīu xīng yì,
xiāng qī hé chù tīng hán quán。