雨肥

(宋代)高吉

雨肥蔬解甲,坡暖竹添丁。
物熊俱自得,人痴终不醒。
独行宁愧影,真懒遂忘形。
巢燕归何晚,柴门风为扃。

高吉

高吉,字几伯,庐陵(今江西吉安)人。有《懒真小集》,江万里为之序。事见《江湖后集》卷一五。今录诗十七首。

《雨肥》拼音标注

yǔ féi
yǔ féi shū jiě jiǎ,
pō nuǎn zhú tiān dīng。
wù xióng jù zì dé,
rén chī zhōng bù xǐng。
dú xíng níng kùi yǐng,
zhēn lǎn sùi wàng xíng。
cháo yàn gūi hé wǎn,
chái mén fēng wèi jiōng 。