声声令 鼓子

(明代)高濂

马嵬香散,羯鼓尘生。花枝解惜旧时声。把皮腔幻出,日边急,雨中鸣。

俨风走、渔阳甲兵。恨到无声。方是怨,几时平。鼓催刻漏梦魂惊。

有形无调,打不出,别离情。都付与、东风战争。

高濂

明浙江钱塘人,字深甫,号瑞南。所著《遵生八笺》成书于万历十九年,对养生保健等方法,收辑甚备。另有《雅尚斋诗》。

《声声令 鼓子》拼音标注

shēng shēng lìng gǔ zǐ
mǎ wéi xiāng sàn,
jié gǔ chén shēng。
huā zhī jiě xī jìu shí shēng。
bǎ pí qiāng huàn chū,
rì biān jí,
yǔ zhōng míng。
yǎn fēng zǒu 、 yú yáng jiǎ bīng。
hèn dào wú shēng。
fāng shì yuàn,
jī shí píng。
gǔ cūi kè lòu mèng hún liáng。
yǒu xíng wú diào,
dǎ bù chū,
bié lí qíng。
dū fù yǔ 、 dōng fēng zhàn zhēng。