戊午吟 其四

(明代)高攀龙

中庸二字圣真诠,来自唐虞一脉传。本体睹闻为入窍,工夫戒惧是天然

但从庸行庸言里,直彻无声无臭先。此是人人真本色,可怜千古作陈编。

高攀龙

高攀龙(1562年 - 1626年),字存之,又字云从,江苏无锡人,世称“景逸先生”。明朝政治家、思想家,东林党领袖,“东林八君子”之一。著有《高子遗书》12卷等。万历十七年(1589年)中进士。后遇父丧归家守孝。天启六年(1626年)三月,高攀龙不堪屈辱,投水自尽,时年六十四岁。崇祯初年(1628年),朝廷为高攀龙平反,赠太子太保、兵部尚书,谥“忠宪”。

《戊午吟 其四》拼音标注

wù wǔ yín qí sì
zhōng yōng èr zì shèng zhēn quán,
lái zì táng yú yī mài chuán。
běn tǐ dǔ wén wèi rù qiào,
gōng fū jiè jù shì tiān rán。
dàn cóng yōng xíng yōng yán lǐ,
zhí chè wú shēng wú chòu xiān。
cǐ shì rén rén zhēn běn sè,
kě lián qiān gǔ zuò chén biān。