
高攀龙
高攀龙(1562年 - 1626年),字存之,又字云从,江苏无锡人,世称“景逸先生”。明朝政治家、思想家,东林党领袖,“东林八君子”之一。著有《高子遗书》12卷等。万历十七年(1589年)中进士。后遇父丧归家守孝。天启六年(1626年)三月,高攀龙不堪屈辱,投水自尽,时年六十四岁。崇祯初年(1628年),朝廷为高攀龙平反,赠太子太保、兵部尚书,谥“忠宪”。
《戊午吟 其十六》拼音标注
wù wǔ yín qí shí lìu
shì shì jīng xiáng shì yǔ fēi,
zǐ yáng yǐ cǐ shì quán gūi。
chū jīng miǎn qiáng xū jiān kǔ,
jiàn jìn tiān rán miào rù wēi。
jīng yì wú guò néng zé shàn,
rù shén huán zhǐ shì zhī jī。
xū zhī shèng xué wú duō fǎ,
chǐ cùn jī péi wàn rèn wēi。