游雁荡山
(明代)高攀龙
昔我爱邱山,名胜土梦想。去去三十年,尘事空鞅掌。
兹游惬始愿,千里遂独往。望山屡驰骛,入谷转疑恍。
仰观秋瀑飞,頫听潭流响。阳崖峙雄突,阴洞藏奇敞。
幽寻碧涧底,遐瞩紫霄上。春风荡轻阴,百里见开朗。
青丹未可图,文翰谁能髣。栖心愿止托,回首空怅怏。
胜地古今存,浮生俄顷赏。安得结茅庐,于此一偃仰。

高攀龙
高攀龙(1562年 - 1626年),字存之,又字云从,江苏无锡人,世称“景逸先生”。明朝政治家、思想家,东林党领袖,“东林八君子”之一。著有《高子遗书》12卷等。万历十七年(1589年)中进士。后遇父丧归家守孝。天启六年(1626年)三月,高攀龙不堪屈辱,投水自尽,时年六十四岁。崇祯初年(1628年),朝廷为高攀龙平反,赠太子太保、兵部尚书,谥“忠宪”。
《游雁荡山》拼音标注
yóu yàn dàng shān
xī wǒ ài qīu shān,
míng shèng tǔ mèng xiǎng。
qù qù sān shí nián,
chén shì kōng yǎng zhǎng。
zī yóu qiè shǐ yuàn,
qiān lǐ sùi dú wǎng。
wàng shān lv̌ chí wù,
rù gǔ zhuǎn yí huǎng。
yǎng guān qīu pù fēi,
fǔ tīng tán líu xiǎng。
yáng yá zhì xióng tū,
yīn dòng cáng qí chǎng。
yōu xún bì jiàn dǐ,
xiá zhǔ zǐ xiāo shàng。
chūn fēng dàng qīng yīn,
bǎi lǐ jiàn kāi lǎng。
qīng dān wèi kě tú,
wén hàn shúi néng fǎng。
qī xīn yuàn zhǐ tuō,
húi shǒu kōng chàng yàng。
shèng dì gǔ jīn cún,
fú shēng é qǐng shǎng。
ān dé jié máo lú,
yú cǐ yī yǎn yǎng。