斗鸭篇
(明代)高启
春波漾群凫,戏斗每堪玩。宛转回翠吭,缡振文翰。
声兼江雨喧,影逐浦云乱。唼喋队初交,纷披势将散。
持敌忽同沉,呼俦更相唤。时陈水槛侧,或聚湖亭畔。
长鸣若贾勇,远奋如追窜。荷叶触俱翻,菱丝冒齐断。
鱼骇没中流,鸥惊起前岸。心逾陇雉骄,气压场鸡悍。
海客朝自驱,溪娃晚犹看。稍欲碍行舟,浑忘避流弹。
苦争应为食,幸胜非因算。微鸟昧全躯,临川独成叹。

高启
高启(1336-1373)汉族,江苏苏州人,元末明初著名诗人,与杨基、张羽、徐贲被誉为“吴中四杰”,当时论者把他们比作“明初四杰”,又与王行等号“北郭十友”。字季迪,号槎轩,平江路(明改苏州府)长洲县(今江苏省苏州市)人;洪武初,以荐参修《元史》,授翰林院国史编修官,受命教授诸王。擢户部右侍郎。苏州知府魏观在张士诚宫址改修府治,获罪被诛。高启曾为之作《上梁文》,有“龙蟠虎踞”四字,被疑为歌颂张士诚,连坐腰斩。有《高太史大全集》、《凫藻集》等。
《斗鸭篇》拼音标注
dǒu yā piān
chūn bō yàng qún fú,
xì dǒu měi kān wán。
wǎn zhuǎn húi cùi háng,
lí zhèn wén hàn。
shēng jiān jiāng yǔ xuān,
yǐng zhú pǔ yún luàn。
shà dié dùi chū jiāo,
fēn pī shì jiāng sàn。
chí dí hū tóng chén,
hū chóu gèng xiāng huàn。
shí chén shǔi jiàn cè,
huò jù hú tíng pàn。
cháng míng ruò jiǎ yǒng,
yuǎn fèn rú zhūi cuàn。
hé yè hóng jù fān,
líng sī mào qí duàn。
yú hài méi zhōng líu,
ōu liáng qǐ qián àn。
xīn yú lǒng zhì jiāo,
qì yā cháng jī hàn。
hǎi kè zhāo zì qū,
xī wá wǎn yóu kàn。
shāo yù ài xíng zhōu,
hún wàng bì líu dàn。
kǔ zhēng yìng wèi shí,
xìng shèng fēi yīn suàn。
wēi niǎo mèi quán qū,
lín chuān dú chéng tàn。
- 上一篇:春日怀十友诗 其二 宋军咨克
- 下一篇:太白三章 其二