
高启
高启(1336-1373)汉族,江苏苏州人,元末明初著名诗人,与杨基、张羽、徐贲被誉为“吴中四杰”,当时论者把他们比作“明初四杰”,又与王行等号“北郭十友”。字季迪,号槎轩,平江路(明改苏州府)长洲县(今江苏省苏州市)人;洪武初,以荐参修《元史》,授翰林院国史编修官,受命教授诸王。擢户部右侍郎。苏州知府魏观在张士诚宫址改修府治,获罪被诛。高启曾为之作《上梁文》,有“龙蟠虎踞”四字,被疑为歌颂张士诚,连坐腰斩。有《高太史大全集》、《凫藻集》等。
《禁中雪》拼音标注
jìn zhōng xuě
jūn wáng yuán shàng jiǎn,
tái diàn hū qióng yáo。
huán sù níng gōng zhǎo,
fēi huā zhùi yuàn tiáo。
fāng jī liáng shù zǎo,
zhàng mǎ xǐ hán jiāo。
jīn shàn kāi shí kàn,
dān chí sǎo hòu zhāo。
tái sī chéng hè biǎo,
lè bù fèng xiān yáo。
xū xìn yáng guāng jìn,
dū xiān bié chù xiāo 。