奉寄平原颜太守
(唐代)高适
皇皇平原守,驷马出关东。银印垂腰下,天书在箧中。
自承到官后,高枕扬清风。豪富已低首,逋逃还力农。
始余梁宋间,甘与麋鹿同。散发对浮云,浩歌追钓翁。
如何顾疵贱,遂肯偕穷通。耿介出宪司,慨然见群公。
赋诗感知己,独立争愚蒙。金石谁不仰,波澜殊未穷。
微躯枉多价,朽木惭良工。上将拓边西,薄才忝从戎。
岂论济代心,愿效匹夫雄。骅骝满长皂,弱翮依彫笼。
行军动若飞,旋旆信严终。屡陪投醪醉,窃贺铭山功。
虽无汗马劳,且熟沙塞空。去去勿复道,所思积深衷。
一为天涯客,三见南飞鸿。应念萧关外,飘飖随转蓬。

高适
高适(704—765年),字达夫,一字仲武,渤海蓨(今河北景县)人,后迁居宋州宋城(今河南商丘睢阳)。安东都护高侃之孙,唐代大臣、诗人。曾任刑部侍郎、散骑常侍,封渤海县侯,世称高常侍。于永泰元年正月病逝,卒赠礼部尚书,谥号忠。作为著名边塞诗人,高适与岑参并称“高岑”,与岑参、王昌龄、王之涣合称“边塞四诗人”。其诗笔力雄健,气势奔放,洋溢着盛唐时期所特有的奋发进取、蓬勃向上的时代精神。有文集二十卷。
《奉寄平原颜太守》拼音标注
fèng jì píng yuán yán tài shǒu
huáng huáng píng yuán shǒu,
sì mǎ chū guān dōng。
yín yìn chúi yāo xià,
tiān shū zài qiè zhōng。
zì chéng dào guān hòu,
gāo zhěn yáng qīng fēng。
háo fù yǐ dī shǒu,
bū táo huán lì nóng。
shǐ yú liáng sòng jiān,
gān yǔ mí lù tóng。
sàn fā dùi fú yún,
hào gē zhūi diào wēng。
rú hé gù cī jiàn,
sùi kěn xié qióng tōng。
gěng jiè chū xiàn sī,
kǎi rán jiàn qún gōng。
fù shī gǎn zhī jǐ,
dú lì zhēng yú méng。
jīn shí shúi bù yǎng,
bō lán shū wèi qióng。
wēi qū wǎng duō jià,
xǐu mù cán liáng gōng。
shàng jiāng tuò biān xī,
bó cái tiǎn cóng róng。
qǐ lùn jì dài xīn,
yuàn xiào pǐ fū xióng。
huá líu mǎn cháng zào,
ruò hé yī diāo lóng。
xíng jūn dòng ruò fēi,
xuán pèi xìn yán zhōng。
lv̌ péi tóu láo zùi,
qiè hè míng shān gōng。
sūi wú hàn mǎ láo,
qiě shú shā sāi kōng。
qù qù wù fù dào,
suǒ sī jī shēn zhōng。
yī wèi tiān yá kè,
sān jiàn nán fēi hóng。
yìng niàn xiāo guān wài,
piāo yáo súi zhuǎn péng。
- 上一篇:奉酬睢阳李太守
- 下一篇:饯宋八充彭中丞判官之岭南