摸鱼儿四首 其一

(清代)高士奇

怨东君掯晴勒暖,窗前梅信无耗。非关节气今年晚,正月匆匆过了。

频问道,有几处,横梢低树经春好。蕊单萼小,纵翠羽难窥,黄蜂怎逞,林下冷烟悄。

还立向,野岸溪桥懊恼,一枝临水空照。谁言惊蛰花期近,偏觉十分寒峭。

倾宿䤖,又且自,殷勤相劝轻调笑。瓶倾斝倒,倘杏靥调匀,桃腮晕透,知尔恨多少。

高士奇

高士奇(1645—1704年),字澹人,号瓶庐,又号江村。浙江绍兴府余姚县樟树乡高家村(今慈溪匡堰镇高家村)人,后入籍钱塘(今浙江杭州)。高士奇早年家贫,后在詹事府做记录官。康熙十五年(1676年)升为内阁中书,领六品俸薪,住在赏赐给他的西安门内。 高士奇每日为康熙帝讲书释疑,评析书画,极得信任。官至詹事府少詹事兼翰林院侍读学士。晚年又特授詹事府詹事、礼部侍郎。死后,被追谥文恪。他平生学识渊博,能诗文,擅书法,精考证,善鉴赏,所藏书画甚富。著有《左传纪事本末》、《春秋地名考略》、《清吟堂全集》等。

《摸鱼儿四首 其一》拼音标注

mō yú ér sì shǒu qí yī
yuàn dōng jūn kèn qíng lè nuǎn,
chuāng qián méi xìn wú hào。
fēi guān jié qì jīn nián wǎn,
zhèng yuè cōng cōng guò le。
pín wèn dào,
yǒu jī chù,
héng shāo dī shù jīng chūn hǎo。
rǔi dān è xiǎo,
zòng cùi yǔ nán kūi,
huáng fēng zěn chěng,
lín xià lěng yān qiǎo。
huán lì xiàng,
yě àn xī qiáo ào nǎo,
yī zhī lín shǔi kōng zhào。
shúi yán liáng zhí huā qī jìn,
piān jué shí fēn hán qiào。
qīng sù bào,
yòu qiě zì,
yīn qín xiāng quàn qīng diào xiào。
píng qīng jiǎ dǎo,
tǎng xìng yè diào yún,
táo sāi yūn tòu,
zhī ěr hèn duō shǎo。