摸鱼儿四首 其三

(清代)高士奇

小栏干早梅初破,纸窗微逗香缕。冰轮似水霜天净,遥想玉门开路。

凭记取,向雪后,冲寒一片玲珑树。归来岁暮,把衣卸盘雕,帘垂银蒜,款款夜深语。

年光近,又被春禽唤曙,匆匆冻腊将去。牙香绣袋浑闲事,那比蛮笺钿柱。

惊节序,恰十九,东坡十二君初度。酣馀起舞,拟谱鹤南飞,樽前狂叫,侧帽睨今古。

高士奇

高士奇(1645—1704年),字澹人,号瓶庐,又号江村。浙江绍兴府余姚县樟树乡高家村(今慈溪匡堰镇高家村)人,后入籍钱塘(今浙江杭州)。高士奇早年家贫,后在詹事府做记录官。康熙十五年(1676年)升为内阁中书,领六品俸薪,住在赏赐给他的西安门内。 高士奇每日为康熙帝讲书释疑,评析书画,极得信任。官至詹事府少詹事兼翰林院侍读学士。晚年又特授詹事府詹事、礼部侍郎。死后,被追谥文恪。他平生学识渊博,能诗文,擅书法,精考证,善鉴赏,所藏书画甚富。著有《左传纪事本末》、《春秋地名考略》、《清吟堂全集》等。

《摸鱼儿四首 其三》拼音标注

mō yú ér sì shǒu qí sān
xiǎo lán gān zǎo méi chū pò,
zhǐ chuāng wēi dòu xiāng lv̌。
bīng lún sì shǔi shuāng tiān jìng,
yáo xiǎng yù mén kāi lù。
píng jì qǔ,
xiàng xuě hòu,
chōng hán yī piàn líng lóng shù。
gūi lái sùi mù,
bǎ yī xiè pán diāo,
lián chúi yín suàn,
kuǎn kuǎn yè shēn yǔ。
nián guāng jìn,
yòu bèi chūn qín huàn shù,
cōng cōng dòng là jiāng qù。
yá xiāng xìu dài hún xián shì,
nà bǐ mán jiān diàn zhù。
liáng jié xù,
qià shí jǐu,
dōng pō shí èr jūn chū dù。
hān yú qǐ wǔ,
nǐ pǔ hè nán fēi,
zūn qián kuáng jiào,
cè mào nì jīn gǔ。