眉妩

(清代)高士奇

渐杨花如絮,杏叶成阴,春去倩谁羁。绾病里愁春,去伤心,问今朝天气凉暖。

小楼曲院,听晓莺、墙外低啭。更闻道,百草千花尽,幸红药开晚。

空忆南汀北堰。奈病魔无赖,朝朝增叹。难忘烟霞兴,湖山上、风月须我批判。

画裙团扇,记断魂、旧游陈案。又愁似悠悠,江水绿境频换。

高士奇

高士奇(1645—1704年),字澹人,号瓶庐,又号江村。浙江绍兴府余姚县樟树乡高家村(今慈溪匡堰镇高家村)人,后入籍钱塘(今浙江杭州)。高士奇早年家贫,后在詹事府做记录官。康熙十五年(1676年)升为内阁中书,领六品俸薪,住在赏赐给他的西安门内。 高士奇每日为康熙帝讲书释疑,评析书画,极得信任。官至詹事府少詹事兼翰林院侍读学士。晚年又特授詹事府詹事、礼部侍郎。死后,被追谥文恪。他平生学识渊博,能诗文,擅书法,精考证,善鉴赏,所藏书画甚富。著有《左传纪事本末》、《春秋地名考略》、《清吟堂全集》等。

《眉妩》拼音标注

méi wǔ
jiàn yáng huā rú xù,
xìng yè chéng yīn,
chūn qù qiàn shúi jī。
wǎn bìng lǐ chóu chūn,
qù shāng xīn,
wèn jīn zhāo tiān qì liáng nuǎn。
xiǎo lóu qū yuàn,
tīng xiǎo yīng 、 qiáng wài dī zhuàn。
gèng wén dào,
bǎi cǎo qiān huā jǐn,
xìng hóng yào kāi wǎn。
kōng yì nán tīng běi yàn。
nài bìng mó wú lài,
zhāo zhāo zēng tàn。
nán wàng yān xiá xīng,
hú shān shàng 、 fēng yuè xū wǒ pī pàn。
huà qún tuán shàn,
jì duàn hún 、 jìu yóu chén àn。
yòu chóu sì yōu yōu,
jiāng shǔi lv̀ jìng pín huàn。