桑贵有感
(宋代)高斯得
衣食相驱迫,遂师田舍翁。
每当春蚕起,不敢怠微躬。
晨兴督家人,留心曲箔中。
客寓无田园,专仰买桑供。
岂谓桑陡贵,半路哀涂穷。
三百变三千,十倍价何穹。
家{上比下贝}已典尽,厥费犹未充。
乃知楮法坏,流毒刀兵同。
苍天此何人,血面诉难通。
弃蚕满阬谷,行当歌大东。
预忧儿女曹,凛冽当严风。
我穷何足道,四海关吾胸。
赤子已露立,视天犹梦梦。

高斯得
宋邛州蒲江人,字不妄。高稼子。理宗绍定二年进士。李心传修四朝史,辟为史馆校阅,分修光、宁二帝纪。因言事,忤宰相史嵩之,出为外官。淳祐六年复以论史嵩之事被排出外。历福建路计度转运副使,为宰相丁大全之党诬劾,夺职降官,大全罢,事始得白。恭帝德祐元年累官至参知政事,为宰相留梦炎乘间罢去。有《诗肤说》、《耻堂文集》等。
《桑贵有感》拼音标注
sāng gùi yǒu gǎn
wǒ lǎo yǔ shí wǔ,
shí nián shǒu qióng kōng。
yī shí xiāng qū pò,
sùi shī tián shè wēng。
měi dāng chūn cán qǐ,
bù gǎn dài wēi gōng。
chén xīng dū jiā rén,
líu xīn qū bó zhōng。
kè yù wú tián yuán,
zhuān yǎng mǎi sāng gōng。
qǐ wèi sāng dǒu gùi,
bàn lù āi tú qióng。
sān bǎi biàn sān qiān,
shí bèi jià hé qióng。
jiā { shàng bǐ xià bèi } yǐ diǎn jǐn,
jué fèi yóu wèi chōng。
nǎi zhī chǔ fǎ huài,
líu dú dāo bīng tóng。
cāng tiān cǐ hé rén,
xiě miàn sù nán tōng。
qì cán mǎn kēng gǔ,
xíng dāng gē dà dōng。
yù yōu ér nv̌ cáo,
lǐn liè dāng yán fēng。
wǒ qióng hé zú dào,
sì hǎi guān wú xiōng。
chì zǐ yǐ lù lì,
shì tiān yóu mèng mèng 。