禹柏行
(宋代)高斯得
今年浮沅湘,又见禹柏蹲山陂。
茫茫禹迹遍天下,独此二物称神奇。
凌云意销铄尽,根心就化空存皮。
樛柯入地枯不死,反更上擢青铜枝。
被以九龙名,流传自何时。
得非木宿苍龙精,储英萃异成雄奇。
头角崔嵬讶撑拄,牙须砾裂相纷披。
孔明庙柏信称古,上距何翅千年奇。
社陵口藻一何陋,遗落鼻祖收孙枝。
诿云此地不身到,何由得集衡湘诗。
呜呼,衡之山巍巍,
湘水之瀰瀰。地气何太偏,
独於草木乎锺之。柏兮手植自神禹,
竹也种传由舜妃。谁能为天分此畀人物,
庶几可使悍俗嚣风移。

高斯得
宋邛州蒲江人,字不妄。高稼子。理宗绍定二年进士。李心传修四朝史,辟为史馆校阅,分修光、宁二帝纪。因言事,忤宰相史嵩之,出为外官。淳祐六年复以论史嵩之事被排出外。历福建路计度转运副使,为宰相丁大全之党诬劾,夺职降官,大全罢,事始得白。恭帝德祐元年累官至参知政事,为宰相留梦炎乘间罢去。有《诗肤说》、《耻堂文集》等。
《禹柏行》拼音标注
yǔ bǎi xíng
wǎng nián shàng hùi jī,
líng kōng yǔ xué céng dé kūi。
jīn nián fú yuán xiāng,
yòu jiàn yǔ bǎi dūn shān bēi。
máng máng yǔ jī biàn tiān xià,
dú cǐ èr wù chēng shén qí。
líng yún yì xiāo shuò jǐn,
gēn xīn jìu huà kōng cún pí。
jīu kē rù dì kū bù sǐ,
fǎn gèng shàng zhuó qīng tóng zhī。
bèi yǐ jǐu lóng míng,
líu chuán zì hé shí。
dé fēi mù sù cāng lóng jīng,
chǔ yīng cùi yì chéng xióng qí。
tóu jiǎo cūi wéi yà chēng zhǔ,
yá xū lì liè xiāng fēn pī。
kǒng míng miào bǎi xìn chēng gǔ,
shàng jù hé chì qiān nián qí。
shè líng kǒu zǎo yī hé lòu,
yí luò bí zǔ shōu sūn zhī。
wěi yún cǐ dì bù shēn dào,
hé yóu dé jí héng xiāng shī。
wū hū,
héng zhī shān wēi wēi,
xiāng shǔi zhī mí mí。
dì qì hé tài piān,
dú yú cǎo mù hū zhōng zhī。
bǎi xī shǒu zhí zì shén yǔ,
zhú yě zhǒng chuán yóu shùn fēi。
shúi néng wèi tiān fēn cǐ bì rén wù,
shù jī kě shǐ hàn sú xiāo fēng yí 。