鸡祸诗

(宋代)高斯得

君不见西汉初,永光年,当时鸡变祸连延。
冠距名将尊已成,坐令戚里倾中天。
那知千五百年后,咸淳之岁为续弦。
黑鸡两翅生五距,食辄伤人万口传。
家鸡尽缚向市卖,美味不敢登盘筵。
皆云黑鸡乃癸西,十二相属符昭然。
生不於他独於翅,盖言羽翼爪距全。
我欲攀龙报天公,无路可到明光宫。
安得尸乡祝鸡翁,为我用术禳其凶。
天子九九八十一万岁,免使真人白水还飞龙。

高斯得

宋邛州蒲江人,字不妄。高稼子。理宗绍定二年进士。李心传修四朝史,辟为史馆校阅,分修光、宁二帝纪。因言事,忤宰相史嵩之,出为外官。淳祐六年复以论史嵩之事被排出外。历福建路计度转运副使,为宰相丁大全之党诬劾,夺职降官,大全罢,事始得白。恭帝德祐元年累官至参知政事,为宰相留梦炎乘间罢去。有《诗肤说》、《耻堂文集》等。

《鸡祸诗》拼音标注

jī huò shī
jūn bù jiàn xī hàn chū,
yǒng guāng nián,
dāng shí jī biàn huò lián yán。
guān jù míng jiāng zūn yǐ chéng,
zuò lìng qī lǐ qīng zhōng tiān。
nà zhī qiān wǔ bǎi nián hòu,
xián chún zhī sùi wèi xù xián。
hēi jī liǎng chì shēng wǔ jù,
shí zhé shāng rén wàn kǒu chuán。
jiā jī jǐn fú xiàng shì mài,
měi wèi bù gǎn dēng pán yán。
jiē yún hēi jī nǎi gǔi xī,
shí èr xiāng shǔ fú zhāo rán。
shēng bù yú tā dú yú chì,
gài yán yǔ yì zhuǎ jù quán。
wǒ yù pān lóng bào tiān gōng,
wú lù kě dào míng guāng gōng。
ān dé shī xiāng zhù jī wēng,
wèi wǒ yòng zhú ráng qí xiōng。
tiān zǐ jǐu jǐu bā shí yī wàn sùi,
miǎn shǐ zhēn rén bái shǔi huán fēi lóng 。