登华山三首 其一

(清代)高孝本

万古神灵岳,三峰镇雍州。首阳曾北裂,星宿此东流。

台驻轩皇跸,天垂白帝旒。行携九节杖,长啸访丹丘。

高孝本

(约1641—1727后)清浙江嘉兴人,字大立,号青华。康熙三十年进士。官绩溪知县,以不善事上官罢去。年届四十始为诗,罢官后放浪山水以老,其诗洒落有清气。有《固哉叟诗钞》。

《登华山三首 其一》拼音标注

dēng huá shān sān shǒu qí yī
wàn gǔ shén líng yuè,
sān fēng zhèn yōng zhōu。
shǒu yáng céng běi liè,
xīng sù cǐ dōng líu。
tái zhù xuān huáng bì,
tiān chúi bái dì líu。
xíng xié jǐu jié zhàng,
cháng xiào fǎng dān qīu。