海棠春 再题秋棠图 即为棠隐述意

(魏晋)高燮

含情脉脉常凝睇。银烛畔、残妆慵理。憔悴可花侬,挥手休提起。

墙阴一带伤心地。花落去、坠欢难记。秋雨又秋风,谙尽愁滋味。

高燮

高燮,字季和,高允、高推弟,勃海蓚人也,有文才。太武每诏征,辞疾不应,恒笑高允屈折久官,栖泊京邑,常从容于家。州辟主簿,卒。孙市宾,永熙中,开府从事中郎。

《海棠春 再题秋棠图,即为棠隐述意》拼音标注

hǎi táng chūn zài tí qīu táng tú,jí wèi táng yǐn shù yì
hán qíng mài mài cháng níng dì。
yín zhú pàn 、 cán zhuāng yōng lǐ。
qiáo cùi kě huā nóng,
hūi shǒu xīu tí qǐ。
qiáng yīn yī dài shāng xīn dì。
huā luò qù 、 zhùi huān nán jì。
qīu yǔ yòu qīu fēng,
ān jǐn chóu zī wèi。