虞美人 泪

(魏晋)高燮

枕边愁听莺啼急。莫遣高枝湿。古笺写上一丝丝。多恐化成红豆为相思。

月明沧海珠光冷。独对淋浪影。些儿掬取便成河。应是情天此物未嫌多。

高燮

高燮,字季和,高允、高推弟,勃海蓚人也,有文才。太武每诏征,辞疾不应,恒笑高允屈折久官,栖泊京邑,常从容于家。州辟主簿,卒。孙市宾,永熙中,开府从事中郎。

《虞美人 泪》拼音标注

yú měi rén lèi
zhěn biān chóu tīng yīng tí jí。
mò qiǎn gāo zhī shī。
gǔ jiān xiě shàng yī sī sī。
duō kǒng huà chéng hóng dòu wèi xiāng sī。
yuè míng cāng hǎi zhū guāng lěng。
dú dùi lín làng yǐng。
xiē ér jú qǔ biàn chéng hé。
yìng shì qíng tiān cǐ wù wèi xián duō。