满江红 题冬青树 步书中宋昭仪王清惠驿中题壁原韵

(魏晋)高燮

满目沧桑,已无复、赵家春色。最难堪、乾坤板荡,犬羊登阙。

肠断故宫环佩底,变生列圣山陵侧。叹堂堂、万古汉官仪,都消歇。

擎天柱,一朝绝。亡国痛,向谁说。剩冬青树上,杜鹃啼血。

野老独听南内雨,孤臣恸哭西台月。奈而今、大好旧河山,仍残缺。

高燮

高燮,字季和,高允、高推弟,勃海蓚人也,有文才。太武每诏征,辞疾不应,恒笑高允屈折久官,栖泊京邑,常从容于家。州辟主簿,卒。孙市宾,永熙中,开府从事中郎。

《满江红 题冬青树,步书中宋昭仪王清惠驿中题壁原韵》拼音标注

mǎn jiāng hóng tí dōng qīng shù,bù shū zhōng sòng zhāo yí wáng qīng hùi yì zhōng tí bì yuán yùn
mǎn mù cāng sāng,
yǐ wú fù 、 zhào jiā chūn sè。
zùi nán kān 、 gān kūn bǎn dàng,
quǎn yáng dēng què。
cháng duàn gù gōng huán pèi dǐ,
biàn shēng liè shèng shān líng cè。
tàn táng táng 、 wàn gǔ hàn guān yí,
dū xiāo xiē。
qíng tiān zhù,
yī zhāo jué。
wáng guó tòng,
xiàng shúi shuō。
shèng dōng qīng shù shàng,
dù juān tí xiě。
yě lǎo dú tīng nán nèi yǔ,
gū chén tòng kū xī tái yuè。
nài ér jīn 、 dà hǎo jìu hé shān,
réng cán quē。