尉迟杯 秋夕偕冷禅泛舟孤山放鹤亭 乘月而返

(魏晋)高燮

孤山路。正日暮、客子行吟去。扁舟过了西泠,荡向残荷容与。

梅林深处。有鹤冢、千年不飞舞。问荒亭、为甚名留,一声声答洲渚。

俄觉入瞑湖云,对烟柳凝寒,着意无语。雁外鸥边黄昏近,延隔岸、灯光渐吐。

更谁共、清游自赏,算除却、逋仙孰伴侣。待宵分、树杪明蟾,露痕襟袖如许。

高燮

高燮,字季和,高允、高推弟,勃海蓚人也,有文才。太武每诏征,辞疾不应,恒笑高允屈折久官,栖泊京邑,常从容于家。州辟主簿,卒。孙市宾,永熙中,开府从事中郎。

《尉迟杯 秋夕偕冷禅泛舟孤山放鹤亭,乘月而返》拼音标注

wèi chí bēi qīu xī xié lěng shàn fàn zhōu gū shān fàng hè tíng,chéng yuè ér fǎn
gū shān lù。
zhèng rì mù 、 kè zǐ xíng yín qù。
biǎn zhōu guò le xī líng,
dàng xiàng cán hé róng yǔ。
méi lín shēn chù。
yǒu hè zhǒng 、 qiān nián bù fēi wǔ。
wèn huāng tíng 、 wèi shén míng líu,
yī shēng shēng dá zhōu zhǔ。
é jué rù míng hú yún,
dùi yān lǐu níng hán,
zháo yì wú yǔ。
yàn wài ōu biān huáng hūn jìn,
yán gé àn 、 dēng guāng jiàn tǔ。
gèng shúi gòng 、 qīng yóu zì shǎng,
suàn chú què 、 bū xiān shú bàn lv̌。
dài xiāo fēn 、 shù miǎo míng chán,
lù hén jīn xìu rú xǔ。