卜算子 秦淮听孙观宝唱大鼓 以小词赏之

(魏晋)高燮

唤起秣陵秋,响遏行云度。清脆莺声沥耳圆,一串珠喉吐。

檀板左轻敲,右击冬冬鼓。振得全神顾盼时,皓腕频频露。

高燮

高燮,字季和,高允、高推弟,勃海蓚人也,有文才。太武每诏征,辞疾不应,恒笑高允屈折久官,栖泊京邑,常从容于家。州辟主簿,卒。孙市宾,永熙中,开府从事中郎。

《卜算子 秦淮听孙观宝唱大鼓,以小词赏之》拼音标注

bǔ suàn zǐ qín huái tīng sūn guān bǎo chàng dà gǔ,yǐ xiǎo cí shǎng zhī
huàn qǐ mò líng qīu,
xiǎng è xíng yún dù。
qīng cùi yīng shēng lì ěr yuán,
yī chuàn zhū hóu tǔ。
tán bǎn zuǒ qīng qiāo,
yòu jí dōng dōng gǔ。
zhèn dé quán shén gù pàn shí,
hào wàn pín pín lù。