南楼令 其二 人日晴

(魏晋)高燮

拥被觉寒轻。朝来眼倍明。听墙头、鸟弄新声。为报晴曦窗外朗,仍道是,雪花莹。

料峭步前庭。初阳向我迎。展微霜、竹叶频倾。昨夜窥人眉子月,争怪得,梦先清。

高燮

高燮,字季和,高允、高推弟,勃海蓚人也,有文才。太武每诏征,辞疾不应,恒笑高允屈折久官,栖泊京邑,常从容于家。州辟主簿,卒。孙市宾,永熙中,开府从事中郎。

《南楼令 其二 人日晴》拼音标注

nán lóu lìng qí èr rén rì qíng
yǒng bèi jué hán qīng。
zhāo lái yǎn bèi míng。
tīng qiáng tóu 、 niǎo nòng xīn shēng。
wèi bào qíng xī chuāng wài lǎng,
réng dào shì,
xuě huā yíng。
liào qiào bù qián tíng。
chū yáng xiàng wǒ yíng。
zhǎn wēi shuāng 、 zhú yè pín qīng。
zuó yè kūi rén méi zǐ yuè,
zhēng guài dé,
mèng xiān qīng。