黄厓

(清代)高心夔

谲龙息形生,夭矫萦水脉。一壑滂千曲,浅之万余尺。

{艹/缥}辚十道车,声此怒淙赫。荛童指岩背,旷有丹师宅。

梁起绳度空,心堕风掤石。凝苔荐轻履,引藤眩飘帻。

险过寒光平,屋树通皓白。戮立坐无阶,垂足当户席。

鲛绡摄潭底,綷縩曳天脊。仰头逝仙群,铃佩吟雾帟。

朗悟源上源,鸳浆梦今夕。

高心夔

高心夔(1835~1883)原名高梦汉,字伯足,号碧湄,又号陶堂、东蠡,江西湖口县城山乡高大屋村人。咸丰九年进士,两次考试都因在“十三元”一韵上出了差错,被摈为四等,后官吴县知县。工诗文,善书,又擅篆刻,著有《陶堂志微录》。高心夔与王闿运、龙汝霖、李寿蓉和黄锡焘曾为清末宗室贵族肃顺的幕府,号称“肃门五君子”。

《黄厓》拼音标注

huáng yá
jué lóng xī xíng shēng,
yāo jiǎo yíng shǔi mài。
yī hè pāng qiān qū,
qiǎn zhī wàn yú chǐ。
{ 艹 / piǎo } lín shí dào chē,
shēng cǐ nù cóng hè。
ráo tóng zhǐ yán bèi,
kuàng yǒu dān shī zhái。
liáng qǐ shéng dù kōng,
xīn duò fēng bīng shí。
níng tái jiàn qīng lv̌,
yǐn téng xuàn piāo zé。
xiǎn guò hán guāng píng,
wū shù tōng hào bái。
lù lì zuò wú jiē,
chúi zú dāng hù xí。
jiǎo xiāo shè tán dǐ,
cùi cài yè tiān jí。
yǎng tóu shì xiān qún,
líng pèi yín wù yì。
lǎng wù yuán shàng yuán,
yuān jiāng mèng jīn xī。