
高咏
(1622—?)清安徽宣城人,字阮怀。幼称神童,而屡试未售,年近六十,始贡入太学。徐乾学奇其才,延入家塾。康熙十八年举鸿博,授检讨,与修《明史》。所撰史稿,皆详慎不茍。诗、书、画皆工,世称“三绝”。有《遗山堂集》、《若岩堂集》。
《游青原山寺》拼音标注
yóu qīng yuán shān sì
qīng yuán shān bàn sì,
jī yǔ cháng tái hén。
lù zhuǎn yáo wén shǔi,
fēng húi qīng dào mén。
yún lín qīng qìng luò,
yán wū yǐng táng cún。
yù wèn wú shēng jié,
gū yún qǐ shí gēn。