赭山承庆报慈禅院刘希范资政坟寺张参预为神道碑

(宋代)葛胜仲

故人具鸡黍,相携登赭山。松桂蔚回舍,上已烟霄干。

阴风起天籁,误听号惊湍。新寺粲碧瓦,突兀数十间。

恩锡香火,以报顾复艰。亭亭无愧碑,银钩墨初乾。

蓼莪避顾孝,汝坟起周盘。罔极畴不念,致此良独难。

彭城廊庙姿,报国剑锋寒。末途禦魑魅,鸢堕隔生还。

荣枯信反衍,谁能保常安。徘徊积庆堂,老鼻一辛酸。

葛胜仲

葛胜仲 (1072~1144) 宋代词人,字鲁卿,丹阳(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。

《赭山承庆报慈禅院刘希范资政坟寺张参预为神道碑》拼音标注

zhě shān chéng qìng bào cí shàn yuàn líu xī fàn zī zhèng fén sì zhāng cān yù wèi shén dào bēi
gù rén jù jī shǔ,
xiāng xié dēng zhě shān。
sōng gùi wèi húi shè,
shàng yǐ yān xiāo gān。
yīn fēng qǐ tiān lài,
wù tīng hào liáng tuān。
xīn sì càn bì wǎ,
tū wù shù shí jiān。
jūn ēn xí xiāng huǒ,
yǐ bào gù fù jiān。
tíng tíng wú kùi bēi,
yín gōu mò chū gān。
liǎo é bì gù xiào,
rǔ fén qǐ zhōu pán。
wǎng jí chóu bù niàn,
zhì cǐ liáng dú nán。
péng chéng láng miào zī,
bào guó jiàn fēng hán。
mò tú yù chī mèi,
yuān duò gé shēng huán。
róng kū xìn fǎn yǎn,
shúi néng bǎo cháng ān。
pái huái jī qìng táng,
lǎo bí yī xīn suān。