工部兄新治小阁垒土为火炉戏作劝召客

(宋代)葛胜仲

许开尊杀青竹,俎有肥羜簋饛粟。招呼未听洗盏声,故复吟哦小诗促。

能使将军赏不贫,请召宗姓仍及身。拥炉便是入窟室,于粲洒扫情无文。

我今愁如居广柳,万斛量之应更有。内典暂辍算海沙,群经尤慵开户牖。

政欲酣畅融心神,村郊鱼鸟皆来亲。不忧坐上无武子,群从一一天麒麟。

葛胜仲

葛胜仲 (1072~1144) 宋代词人,字鲁卿,丹阳(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。

《工部兄新治小阁垒土为火炉戏作劝召客》拼音标注

gōng bù xiōng xīn zhì xiǎo gé lěi tǔ wèi huǒ lú xì zuò quàn zhào kè
jiǎn xǔ kāi zūn shā qīng zhú,
zǔ yǒu féi zhù gǔi méng sù。
zhāo hū wèi tīng xǐ zhǎn shēng,
gù fù yín é xiǎo shī cù。
néng shǐ jiāng jūn shǎng bù pín,
qǐng zhào zōng xìng réng jí shēn。
yǒng lú biàn shì rù kū shì,
yú càn sǎ sǎo qíng wú wén。
wǒ jīn chóu rú jū guǎng lǐu,
wàn hú liàng zhī yìng gèng yǒu。
nèi diǎn zàn chuò suàn hǎi shā,
qún jīng yóu yōng kāi hù yǒu。
zhèng yù hān chàng róng xīn shén,
cūn jiāo yú niǎo jiē lái qīn。
bù yōu zuò shàng wú wǔ zǐ,
qún cóng yī yī tiān qí lín。