游岘山

(宋代)葛胜仲

山随宇宙结,千古真苒苒。登临足揽胜,兹来余复忝。

山椒耸太华,夷路谢跻险。溶溶鸭头水,绿净衣可染。

渔师网槎头,尽以红鲜掩。金刀鲙缕飞,来佐华觞滟。

前修俱鬼录,勋阀谩琬琰。谷虚禽响答,月皎烟华敛。

同登幸旷士,形迹孰拘检。长啸揖清流,一洗邹湛谄。

葛胜仲

葛胜仲 (1072~1144) 宋代词人,字鲁卿,丹阳(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。

《游岘山》拼音标注

yóu xiàn shān
shān súi yǔ zhòu jié,
qiān gǔ zhēn rǎn rǎn。
dēng lín zú lǎn shèng,
zī lái yú fù tiǎn。
shān jiāo sǒng tài huá,
yí lù xiè jī xiǎn。
róng róng yā tóu shǔi,
lv̀ jìng yī kě rǎn。
yú shī wǎng chá tóu,
jǐn yǐ hóng xiān yǎn。
jīn dāo kuài lv̌ fēi,
lái zuǒ huá shāng yàn。
qián xīu jù gǔi lù,
xūn fá mán wǎn yǎn。
gǔ xū qín xiǎng dá,
yuè jiǎo yān huá liàn。
tóng dēng xìng kuàng shì,
xíng jī shú jū jiǎn。
cháng xiào yī qīng líu,
yī xǐ zōu zhàn chǎn。