明月峡

(宋代)葛胜仲

李庇山记皮陆诗,纪述茶事真历历。枕流亭北池七里,万仞插天双石壁。

悬崖倒挂天银河,武敏尚存西楚迹。昔贤招寻多好事,例以姓字刊岩石。

青琼绿髓茶始生,报春鸟鸣山昼寂。茶民研膏柏黑粘,香焙凿山深二尺。

急程苞贡御帘开,宫娥进水倾寒碧。只今玉食岁不供,旧事独有山英识。

羁人水厄不厌数,耿耿不寐几通昔。他日重来觅旧题,应叹流年如矢激。

葛胜仲

葛胜仲 (1072~1144) 宋代词人,字鲁卿,丹阳(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。

《明月峡》拼音标注

míng yuè xiá
lǐ bì shān jì pí lù shī,
jì shù chá shì zhēn lì lì。
zhěn líu tíng běi chí qī lǐ,
wàn rèn chā tiān shuāng shí bì。
xuán yá dǎo guà tiān yín hé,
wǔ mǐn shàng cún xī chǔ jī。
xī xián zhāo xún duō hǎo shì,
lì yǐ xìng zì kān yán shí。
qīng qióng lv̀ sǔi chá shǐ shēng,
bào chūn niǎo míng shān zhòu jì。
chá mín yán gāo bǎi hēi nián,
xiāng bèi záo shān shēn èr chǐ。
jí chéng bāo gòng yù lián kāi,
gōng é jìn shǔi qīng hán bì。
zhǐ jīn yù shí sùi bù gōng,
jìu shì dú yǒu shān yīng shì。
jī rén shǔi è bù yàn shù,
gěng gěng bù mèi jī tōng xī。
tā rì zhòng lái mì jìu tí,
yìng tàn líu nián rú shǐ jī。