
葛胜仲
葛胜仲 (1072~1144) 宋代词人,字鲁卿,丹阳(今属江苏)人。绍圣四年(1097)进士。元符三年(1100),中宏词科。累迁国子司业,官至文华阁待制。卒谥文康。宣和间曾抵制征索花鸟玩物的弊政,气节甚伟,著名于时。与叶梦得友密,词风亦相近。有《丹阳词》。
《和尧卿兄喜孝卿兄登科》拼音标注
hé yáo qīng xiōng xǐ xiào qīng xiōng dēng kē
xīng xián sì dì jí yīng chūn,
quàn xué yìng cóng mèng mǔ lín。
huáng jiǎ kē míng xīn hè yì,
qīng yún qí lù kěn yīn xún。
bào sāi xī hèn dēng lóng wǎn,
yǐn yǔ jīn liáng zhōng hú qīn。
yún bì kāi chén sān dào yào,
níng róng jǔ shǒu shǔ tā rén。