清平乐 春仲

(清代)葛宜

莺啼朝雨。画阁人初起。帘外桃花娇欲语。正及清明时矣。

含愁静掩金闺。开奁独整罗衣。漫举珊瑚翠袖,临风好待君归。

葛宜

清浙江海盐人,字南有。朱尔迈妻。书、画、算、弈无不精妙。兼通天文,能以仪器观测星象。有《玉窗遗稿》。

《清平乐 春仲》拼音标注

qīng píng lè chūn zhòng
yīng tí zhāo yǔ。
huà gé rén chū qǐ。
lián wài táo huā jiāo yù yǔ。
zhèng jí qīng míng shí yǐ。
hán chóu jìng yǎn jīn gūi。
kāi lián dú zhěng luō yī。
màn jǔ shān hú cùi xìu,
lín fēng hǎo dài jūn gūi。