重别行送李川甫还沔南兼讯李献吉

(明代)顾璘

长安道上春雪飞,薄暮逢君疑是非。摇鞭驻马一相问,雪花乱点白鹇衣。

江海茫茫重相见,客舍张灯促青宴。愁兼别泪堕金尊,漏转寒更涩银箭。

君今三十方少年,秋云刷羽抟云天。簪裾色动麒麟殿,词赋声倾玳瑁筵。

沔南作牧殊辛苦,抱哺黔黎一万户。近闻四岳举循良,须知黄霸先台辅。

楼船吹篴汉江流,乘月经过黄鹤楼。往时崔颢题诗处,复见新句淩高秋。

嗟予垂老气凋朽,天台峥嵘亦何有。寂寞桃花何处吟,纵横豺虎空奔走。

送君将归旧思翻,怅望南云回白首。倘过夷门见李白,问渠诗兴春多否。

顾璘

顾璘(1476~1545)明代官员、文学家。字华玉,号东桥居士,长洲(今江苏省吴县)人,寓居上元(今江苏省南京市),有知人鉴。弘治间进士,授广平知县,累官至南京刑部尚书。少有才名,以诗著称于时,与其同里陈沂、王韦号称“金陵三俊”,后宝应朱应登起,时称“四大家”。著有《浮湘集》、《山中集》、《息园诗文稿》等。其曾评注杨士弘《唐音》。

《重别行送李川甫还沔南兼讯李献吉》拼音标注

zhòng bié xíng sòng lǐ chuān fǔ huán miǎn nán jiān xùn lǐ xiàn jí
cháng ān dào shàng chūn xuě fēi,
bó mù féng jūn yí shì fēi。
yáo biān zhù mǎ yī xiāng wèn,
xuě huā luàn diǎn bái xián yī。
jiāng hǎi máng máng zhòng xiāng jiàn,
kè shè zhāng dēng cù qīng yàn。
chóu jiān bié lèi duò jīn zūn,
lòu zhuǎn hán gèng sè yín jiàn。
jūn jīn sān shí fāng shǎo nián,
qīu yún shuā yǔ tuán yún tiān。
zān jū sè dòng qí lín diàn,
cí fù shēng qīng dài mào yán。
miǎn nán zuò mù shū xīn kǔ,
bào bǔ qián lí yī wàn hù。
jìn wén sì yuè jǔ xún liáng,
xū zhī huáng bà xiān tái fǔ。
lóu chuán chūi dí hàn jiāng líu,
chéng yuè jīng guò huáng hè lóu。
wǎng shí cūi hào tí shī chù,
fù jiàn xīn jù líng gāo qīu。
jiē yú chúi lǎo qì diāo xǐu,
tiān tái zhēng róng yì hé yǒu。
jì mò táo huā hé chù yín,
zòng héng chái hǔ kōng bēn zǒu。
sòng jūn jiāng gūi jìu sī fān,
chàng wàng nán yún húi bái shǒu。
tǎng guò yí mén jiàn lǐ bái,
wèn qú shī xīng chūn duō fǒu。