子鱼南轩看菊
(明代)顾璘
新霜下庭除,寒气薄丛菊。幽花汎馀馨,残叶抱枝绿。
佳人惜流序,玩此竟昏旭。开筵叙同心,漏转更秉烛。
飞觞不停手,既醉情益属。忆余别君堂,三岁始再复。
前时笑歌人,今日半成哭。君颜渐非朱,我发素将秃。
悠悠百年期,流转亦何速。功名有天造,升高易颠覆。
不如丘园中,放浪展心曲。月出但高歌,无用太拘束。

顾璘
顾璘(1476~1545)明代官员、文学家。字华玉,号东桥居士,长洲(今江苏省吴县)人,寓居上元(今江苏省南京市),有知人鉴。弘治间进士,授广平知县,累官至南京刑部尚书。少有才名,以诗著称于时,与其同里陈沂、王韦号称“金陵三俊”,后宝应朱应登起,时称“四大家”。著有《浮湘集》、《山中集》、《息园诗文稿》等。其曾评注杨士弘《唐音》。
《子鱼南轩看菊》拼音标注
zǐ yú nán xuān kàn jú
xīn shuāng xià tíng chú,
hán qì bó cóng jú。
yōu huā fàn yú xīn,
cán yè bào zhī lv̀。
jiā rén xī líu xù,
wán cǐ jìng hūn xù。
kāi yán xù tóng xīn,
lòu zhuǎn gèng bǐng zhú。
fēi shāng bù tíng shǒu,
jì zùi qíng yì shǔ。
yì yú bié jūn táng,
sān sùi shǐ zài fù。
qián shí xiào gē rén,
jīn rì bàn chéng kū。
jūn yán jiàn fēi zhū,
wǒ fā sù jiāng tū。
yōu yōu bǎi nián qī,
líu zhuǎn yì hé sù。
gōng míng yǒu tiān zào,
shēng gāo yì diān fù。
bù rú qīu yuán zhōng,
fàng làng zhǎn xīn qū。
yuè chū dàn gāo gē,
wú yòng tài jū shù。