落梅篇

(明代)顾璘

金陵野老栖空山,肺病养恬长闭关。端居十日阻春雨,梅花零落溪山间。

老干横烟惨难诉,残英覆地嗟谁数。蜂黏香粉下苍苔,鸟啄璚瑶涴黄土。

城中看花长恨迟,来时池水含冰澌。冷蕊犹封去年雪,韶华未动新春枝。

准拟入山开病眼,一日绕花千百转。酿酒期邀友朋至,插篱苦避儿童剪。

丘壑萧条还自爱,荣华飘落那相待。始知春厌衰病人,转觉天厚雄豪辈。

君不见五侯七贵开名园,梅花当春如雪繁。和风丽日依期至,玉笛银筝对酒喧。

开时令鼓催青阳,飞处仙娥点靓妆。花将地主相矜盛,人助花神剩斗狂。

物性随人异哀乐,我心与尔甘寂寞。且寻世外逍遥游,开落荣枯付冥漠。

顾璘

顾璘(1476~1545)明代官员、文学家。字华玉,号东桥居士,长洲(今江苏省吴县)人,寓居上元(今江苏省南京市),有知人鉴。弘治间进士,授广平知县,累官至南京刑部尚书。少有才名,以诗著称于时,与其同里陈沂、王韦号称“金陵三俊”,后宝应朱应登起,时称“四大家”。著有《浮湘集》、《山中集》、《息园诗文稿》等。其曾评注杨士弘《唐音》。

《落梅篇》拼音标注

luò méi piān
jīn líng yě lǎo qī kōng shān,
fèi bìng yǎng tián cháng bì guān。
duān jū shí rì zǔ chūn yǔ,
méi huā líng luò xī shān jiān。
lǎo gān héng yān cǎn nán sù,
cán yīng fù dì jiē shúi shù。
fēng nián xiāng fěn xià cāng tái,
niǎo zhuó qióng yáo wò huáng tǔ。
chéng zhōng kàn huā cháng hèn chí,
lái shí chí shǔi hán bīng sī。
lěng rǔi yóu fēng qù nián xuě,
sháo huá wèi dòng xīn chūn zhī。
zhǔn nǐ rù shān kāi bìng yǎn,
yī rì rào huā qiān bǎi zhuǎn。
niàng jǐu qī yāo yǒu péng zhì,
chā lí kǔ bì ér tóng jiǎn。
qīu hè xiāo tiáo huán zì ài,
róng huá piāo luò nà xiāng dài。
shǐ zhī chūn yàn shuāi bìng rén,
zhuǎn jué tiān hòu xióng háo bèi。
jūn bù jiàn wǔ hóu qī gùi kāi míng yuán,
méi huā dāng chūn rú xuě fán。
hé fēng lì rì yī qī zhì,
yù dí yín zhēng dùi jǐu xuān。
kāi shí lìng gǔ cūi qīng yáng,
fēi chù xiān é diǎn jìng zhuāng。
huā jiāng dì zhǔ xiāng jīn shèng,
rén zhù huā shén shèng dǒu kuáng。
wù xìng súi rén yì āi lè,
wǒ xīn yǔ ěr gān jì mò。
qiě xún shì wài xiāo yáo yóu,
kāi luò róng kū fù míng mò。