道逢丧车有感

(明代)顾清

铙丁丁,鼓冬冬。挽且歌,哭以从,短箫间歌起悲风。

歌者会有哭,哭者会有终。白日西下黄河东,此歌此哭宁终穷。

惟有柩中人,一去万古长瞢瞢。

顾清

顾清(1460-1528)字士廉,江南华亭人,弘治六年(1493)进士,官至南京礼部尚书。诗清新婉丽,天趣盎然。著有《东江家藏集》《松江府志》等。

《道逢丧车有感》拼音标注

dào féng sāng chē yǒu gǎn
náo dīng dīng,
gǔ dōng dōng。
wǎn qiě gē,
kū yǐ cóng,
duǎn xiāo jiān gē qǐ bēi fēng。
gē zhě hùi yǒu kū,
kū zhě hùi yǒu zhōng。
bái rì xī xià huáng hé dōng,
cǐ gē cǐ kū níng zhōng qióng。
wéi yǒu jìu zhōng rén,
yī qù wàn gǔ cháng méng méng。