望郎回
(清代)顾嗣立
望郎回,望郎回,朝朝望郎郎不回。孤儿三尺,形单影只。
冬愁风酸,夏愁日赤。南山云连北山雨,一样人间两样土。
望郎回,几时来。东海会有西归水,妾作石人甘烂云。

顾嗣立
(1665—1722)清江苏长洲人,字侠君。康熙时曾预修《佩文韵府》等书。五十一年中进士,授知县,以疾归。所居秀野园,水木亭台之胜甲于吴中。喜藏书,尤耽吟咏。性豪于饮,有酒帝之称。有《秀野集》、《闾丘集》等。
《望郎回》拼音标注
wàng láng húi
wàng láng húi,
wàng láng húi,
zhāo zhāo wàng láng láng bù húi。
gū ér sān chǐ,
xíng dān yǐng zhǐ。
dōng chóu fēng suān,
xià chóu rì chì。
nán shān yún lián běi shān yǔ,
yī yáng rén jiān liǎng yáng tǔ。
wàng láng húi,
jī shí lái。
dōng hǎi hùi yǒu xī gūi shǔi,
qiè zuò shí rén gān làn yún。
- 上一篇:出居庸关
- 下一篇:自钱唐江口至常山舟中杂诗