高阳台 前三月廿九红雨轩送春 用有正味斋春尽祝韵

(清代)顾太清

春到无言,春归似梦,迅如逝水流船。多愁多病,羸躯挨过年年。

今年花事虽逢闰,祝封姨、更要相怜。莫将他、堕粉飘香,断送如烟。

枝头渐已成青子,怪游蜂浪蝶,逐祝常川。何事飞花,偏教先到愁边。

伤春自吊埋香冢,葬胭脂、净土长眠。五更头、风风雨雨,老却啼鹃。

顾太清

顾太清(1799-1876),名春,字梅仙。原姓西林觉罗氏,满洲镶蓝旗人。嫁为贝勒奕绘的侧福晋。她为现代文学界公认为“清代第一女词人”。晚年以道号“云槎外史”之名著作小说《红楼梦影》,成为中国小说史上第一位女性小说家。其文采见识,非同凡响,因而八旗论词,有“男中成容若(纳兰性德),女中太清春(顾太清)”之语[1] 。  顾太清不仅才华绝世,而且生得清秀,身量适中,温婉贤淑。令奕绘钟情十分。虽为侧福晋一生却诞育了四子三女,其中几位儿子都有很大作为。

《高阳台 前三月廿九红雨轩送春,用有正味斋春尽祝韵》拼音标注

gāo yáng tái qián sān yuè niàn jǐu hóng yǔ xuān sòng chūn,yòng yǒu zhèng wèi zhāi chūn jǐn zhù yùn
chūn dào wú yán,
chūn gūi sì mèng,
xùn rú shì shǔi líu chuán。
duō chóu duō bìng,
léi qū āi guò nián nián。
jīn nián huā shì sūi féng rùn,
zhù fēng yí 、 gèng yào xiāng lián。
mò jiāng tā 、 duò fěn piāo xiāng,
duàn sòng rú yān。
zhī tóu jiàn yǐ chéng qīng zǐ,
guài yóu fēng làng dié,
zhú zhù cháng chuān。
hé shì fēi huā,
piān jiào xiān dào chóu biān。
shāng chūn zì diào mái xiāng zhǒng,
zàng yān zhī 、 jìng tǔ cháng mián。
wǔ gèng tóu 、 fēng fēng yǔ yǔ,
lǎo què tí juān。