惜花春起早 本意
(清代)顾太清
晓禽呜,透纱窗、黯黯淡淡花影。小楼昨宵听尽夜雨,为著花事惊醒。
千红万紫,生怕他、随风不定。便匆匆、自启绣帘看,寻遍芳径。
阶前细草濛茸,承宿露涓涓,香土微泞。今番为花起早,更不惜、缕金鞋冷。
雕栏画槛,归去来、闲庭幽静。卖花声、趁东风,恰恰催人临镜。

顾太清
顾太清(1799-1876),名春,字梅仙。原姓西林觉罗氏,满洲镶蓝旗人。嫁为贝勒奕绘的侧福晋。她为现代文学界公认为“清代第一女词人”。晚年以道号“云槎外史”之名著作小说《红楼梦影》,成为中国小说史上第一位女性小说家。其文采见识,非同凡响,因而八旗论词,有“男中成容若(纳兰性德),女中太清春(顾太清)”之语[1] 。 顾太清不仅才华绝世,而且生得清秀,身量适中,温婉贤淑。令奕绘钟情十分。虽为侧福晋一生却诞育了四子三女,其中几位儿子都有很大作为。
《惜花春起早 本意》拼音标注
xī huā chūn qǐ zǎo běn yì
xiǎo qín wū,
tòu shā chuāng 、 àn àn dàn dàn huā yǐng。
xiǎo lóu zuó xiāo tīng jǐn yè yǔ,
wèi zhù huā shì liáng xǐng。
qiān hóng wàn zǐ,
shēng pà tā 、 súi fēng bù dìng。
biàn cōng cōng 、 zì qǐ xìu lián kàn,
xún biàn fāng jìng。
jiē qián xì cǎo méng róng,
chéng sù lù juān juān,
xiāng tǔ wēi nìng。
jīn fān wèi huā qǐ zǎo,
gèng bù xī 、 lv̌ jīn xié lěng。
diāo lán huà jiàn,
gūi qù lái 、 xián tíng yōu jìng。
mài huā shēng 、 chèn dōng fēng,
qià qià cūi rén lín jìng。
- 上一篇:山亭宴 立秋
- 下一篇:鹧鸪天 元日咏荠菜 用去年荠菜韵