海上(四首)

(清代)顾炎武

日入空山海气侵,秋光千里自登临。
十年天地干戈老,四海苍生吊哭深。
水涌神山来白鸟,云浮仙阙见黄金
此中何处无人世,只恐难酬烈士心。

满地关河一望哀,彻天烽火照胥台。
名王白马江东去,故国降幡海上来。
秦望云空阳鸟散,冶山天远朔风回。
楼船见说军容盛,左次犹虚授钺才。

南营乍浦北南沙,终古提封属汉家。
万里风烟通日本,一军旗鼓向天涯。
楼船已奉征蛮敕,博望空乘泛海槎。
愁绝王师看不到,寒涛东起日西斜。

长看白日下芜城,又见孤云海上生。
感慨河山追失计,艰难戎马发深情。
埋轮拗镞周千亩,蔓草枯杨汉二京。
今日大梁非旧国,夷门愁杀老侯嬴。

顾炎武

顾炎武(1613.7.15-1682.2.15),汉族,明朝南直隶苏州府昆山(今江苏省昆山市)千灯镇人,本名绛,乳名藩汉,别名继坤、圭年,字忠清、宁人,亦自署蒋山佣;南都败后,因为仰慕文天祥学生王炎午的为人,改名炎武。因故居旁有亭林湖,学者尊为亭林先生。明末清初的杰出的思想家、经学家、史地学家和音韵学家,与黄宗羲、王夫之并称为明末清初“三大儒”。其主要作品有《日知录》、《天下郡国利病书》、《肇域志》、《音学五书》、《韵补正》、《古音表》、《诗本音》、《唐韵正》、《音论》、《金石文字记》、《亭林诗文集》等。

《海上(四首)》拼音标注

hǎi shàng ( sì shǒu )
rì rù kōng shān hǎi qì qīn,
qīu guāng qiān lǐ zì dēng lín。
shí nián tiān dì gān gē lǎo,
sì hǎi cāng shēng diào kū shēn。
shǔi yǒng shén shān lái bái niǎo,
yún fú xiān què jiàn huáng jīn。
cǐ zhōng hé chù wú rén shì,
zhǐ kǒng nán chóu liè shì xīn。
mǎn dì guān hé yī wàng āi,
chè tiān fēng huǒ zhào xū tái。
míng wáng bái mǎ jiāng dōng qù,
gù guó jiàng fān hǎi shàng lái。
qín wàng yún kōng yáng niǎo sàn,
yě shān tiān yuǎn shuò fēng húi。
lóu chuán jiàn shuō jūn róng shèng,
zuǒ cì yóu xū shòu yuè cái。
nán yíng zhà pǔ běi nán shā,
zhōng gǔ tí fēng shǔ hàn jiā。
wàn lǐ fēng yān tōng rì běn,
yī jūn qí gǔ xiàng tiān yá。
lóu chuán yǐ fèng zhēng mán chì,
bó wàng kōng chéng fàn hǎi chá。
chóu jué wáng shī kàn bù dào,
hán tāo dōng qǐ rì xī xié。
cháng kàn bái rì xià wú chéng,
yòu jiàn gū yún hǎi shàng shēng。
gǎn kǎi hé shān zhūi shī jì,
jiān nán róng mǎ fā shēn qíng。
mái lún ǎo zú zhōu qiān mǔ,
màn cǎo kū yáng hàn èr jīng。
jīn rì dà liáng fēi jìu guó,
yí mén chóu shā lǎo hóu yíng。