灵帝

(明代)郭之奇

灵帝之灵灵也优,让忠十侍总高俦。鸿都门学千群满,西邸官钱亿万浮。

强项子孙必致鸟,刀馀父母竞为鹠。桓不作家真可叹,尧堪比德又何羞。

宣陵孝子供除孙,傅母司徒任索求。灵罼已成文囿乐,鸡蜺枉作寺堂忧。

三十六方归异术,百千党狱尽名流。一自武蕃违禁轴,谁怜张俭望门投。

俊顾及厨空标榜,梁砀林虑且夷犹。中庸天下嗤胡广,解祸西行忆贾彪。

铜臭盈朝谁共理,黄巾满世孰同雠。人之云亡邦殄瘁,瞻乌爰止日惊眸。

汝南月旦更题品,乱世奸雄窃计谋。虺蜴虽除狼虎至,后汉之倾岂无繇。

郭之奇

郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。

《灵帝》拼音标注

líng dì
líng dì zhī líng líng yě yōu,
ràng zhōng shí shì zǒng gāo chóu。
hóng dū mén xué qiān qún mǎn,
xī dǐ guān qián yì wàn fú。
qiáng xiàng zǐ sūn bì zhì niǎo,
dāo yú fù mǔ jìng wèi líu。
huán bù zuò jiā zhēn kě tàn,
yáo kān bǐ dé yòu hé xīu。
xuān líng xiào zǐ gōng chú sūn,
fù mǔ sī tú rèn suǒ qíu。
líng bì yǐ chéng wén yòu lè,
jī ní wǎng zuò sì táng yōu。
sān shí lìu fāng gūi yì zhú,
bǎi qiān dǎng yù jǐn míng líu。
yī zì wǔ fán wéi jìn zhóu,
shúi lián zhāng jiǎn wàng mén tóu。
jùn gù jí chú kōng biāo bǎng,
liáng dàng lín lv̀ qiě yí yóu。
zhōng yōng tiān xià chī hú guǎng,
jiě huò xī xíng yì jiǎ biāo。
tóng chòu yíng zhāo shúi gòng lǐ,
huáng jīn mǎn shì shú tóng chóu。
rén zhī yún wáng bāng tiǎn cùi,
zhān wū yuán zhǐ rì liáng móu。
rǔ nán yuè dàn gèng tí pǐn,
luàn shì jiān xióng qiè jì móu。
hǔi yì sūi chú láng hǔ zhì,
hòu hàn zhī qīng qǐ wú yáo。