梁四主
(明代)郭之奇

郭之奇
郭之奇(1607年-1662年),字仲常,号菽子,又号正夫、玉溪。广东揭阳县榕城东门(今广东揭阳市榕城区)人。为南明大臣,历任南明文渊阁大学士加太子太保(相当宰相)兼吏部尚书、兵部尚书,率军转战闽粤滇黔抗清,于顺治十八年(1661年)在广西桂林为清将韦永福所俘,翌年殉国。清乾隆四十一年(1776年)追谥忠节。
《梁四主》拼音标注
liáng sì zhǔ
gū shú chún láo le gù wáng,
jiāng dōng zhèng shuò shì xiāo liáng。
wǔ jīng bó shì chū fēn yí,
sì bù wú zhē fù jì yáng。
shí nián huái yàn láo sān zhú,
wú quē jīn ōu rěn zì shāng。
shúi shǐ cháng jīng zhōng bá hù,
pǒ yà wú lǎo bó xīn cháng。
tóng tài shè shēn qián yì shú,
jìng jū kǔ kǒu mì nán cháng。
zì wǒ tái chéng xīu hé hé,
jiāng jūn yǔ zhòu rì yáng yáng。
kě lián tài bǎo gōng xū xí,
xún rì yóu fán jiǎ yù zhāng。
gǔ jīn cuàn nì sūi jiān bǐ,
wèi wén cǐ wù sì kuáng chāng。
chuán shǒu jiāng líng súi jǐn gǔ,
yī mù xiāng dōng shǐ jì gāng。
qǐ zhī lǎo fó chúi gōng yě,
niè pán yǐ bà yòu lóng guāng。
tú shū màn fù yán hūi le,
bái mǎ kōng yī zǐ qì xiáng。
chén wèi chén qí jù jì shí,
yún shǔi zhēn chéng shì shì xiāng。