和颖叔千岁枣
(宋代)郭祥正
彼美祗园枣,珍同玉井船。后期千载熟,今日万珠圆。
地润仍依佛,栏深自羃烟。结花虽最晚,藏核莫如坚。
鸭脚看何小,鸡头美未全。种来谁共老,服久必成仙。
大食花根远,番禺记蒂连。旧名稽药录,新赏著诗编。
甜出诸饧上,香居百果前。黑腰虚羡尔,红皱岂为然。
柔脆怜金凤,飘零难木绵。讽包丹荔赋,精夺宝刀篇。
静夜风回海,清秋月蘸天。綵山要客集,翠颗绕枝骈。
邂逅为公寿,婆娑与世延。暮钟催酒散,嘶马引旗旋。
今作中州瑞,原从异国传。何当广栽植,欲以慰饥年。

郭祥正
郭祥正(1035~1113)北宋诗人。字功父,一作功甫,自号谢公山人、醉引居士、净空居士、漳南浪士等。当涂(今属安徽)人。皇祐五年进士,历官秘书阁校理、太子中舍、汀州通判、朝请大夫等,虽仕于朝,不营一金,所到之处,多有政声。一生写诗1400余首,著有《青山集》30卷。他的诗风纵横奔放,酷似李白。
《和颖叔千岁枣》拼音标注
hé yǐng shū qiān sùi zǎo
bǐ měi zhī yuán zǎo,
zhēn tóng yù jǐng chuán。
hòu qī qiān zài shú,
jīn rì wàn zhū yuán。
dì rùn réng yī fó,
lán shēn zì mì yān。
jié huā sūi zùi wǎn,
cáng hé mò rú jiān。
yā jiǎo kàn hé xiǎo,
jī tóu měi wèi quán。
zhǒng lái shúi gòng lǎo,
fú jǐu bì chéng xiān。
dà shí huā gēn yuǎn,
fān yú jì dì lián。
jìu míng jī yào lù,
xīn shǎng zhù shī biān。
tián chū zhū xíng shàng,
xiāng jū bǎi guǒ qián。
hēi yāo xū xiàn ěr,
hóng zhòu qǐ wèi rán。
róu cùi lián jīn fèng,
piāo líng nán mù mián。
fēng bāo dān lì fù,
jīng duó bǎo dāo piān。
jìng yè fēng húi hǎi,
qīng qīu yuè zhàn tiān。
cǎi shān yào kè jí,
cùi kē rào zhī pián。
xiè hòu wèi gōng shòu,
pó suō yǔ shì yán。
mù zhōng cūi jǐu sàn,
sī mǎ yǐn qí xuán。
jīn zuò zhōng zhōu rùi,
yuán cóng yì guó chuán。
hé dāng guǎng zāi zhí,
yù yǐ wèi jī nián。
- 上一篇:和何子应游金璧池二首
- 下一篇:别贾侍御二首 其二